Chương 1 - Sự đố kỵ của mọi lứa tuổi.

"Tin mới nhất!"

- Bang Hắc Long đang cố gắng chinh phục tầng 40 của Tòa tháp. Họ rất tự tin khi tuyên bố rằng lần này họ sẽ thể hiện toàn bộ sức mạnh của bang. Tuy nhiên, thật đáng tiếc, lần này họ lại ra về tay trắng.

- Thợ săn hạng nhất, Hỏa Đế, lại một lần nữa một tay đánh bại Boss tầng!

Tôi thật sự thấy ganh tỵ với hắn ta.

Vừa nhìn vào TV tôi vừa nghĩ:

"Ta ganh tỵ với ngươi. Ta cảm thấy ganh tỵ với ngươi tới mức ta phát điên lên rồi."

- Xin chào, Hỏa Đế!

- Ah? Ừ chào...

Hỏa Đế nhíu mày. Vì một vài lý do, kể cả cái nhíu mày của hắn ta cũng trông rất đẹp.

- Anh lại một lần nữa xác lập thêm một kỷ lục! Anh là người duy nhất có thể một mình đánh bại Boss tầng! Anh có thể chia sẻ với chung tôi cảm nghĩ của anh bây giờ không?

- Đầu tiên, ngưng gọi ta bằng cái danh hiệu ngu ngốc đó ngay.

- Sao cơ?

“Ta đang nói tới cái danh hiệu Hỏa Đế. Hãy gọi ta bằng tên và quên ngay cái danh hiệu vớ vẩn đó đi. Hỏa Đế cái *beep* gì chứ? Rõ vớ vẩn. Nếu họ gọi ta là Dịch Bệnh, ta còn cảm thấy tốt hơn. Sẽ có một ngày, ta tìm thấy cái tên khốn đã đặt cho ta cái danh hiệu ngu ngốc này, và đá đít hắn."

- Oh-oh ...

Các phóng viên ngạc nhiên tới không thốt lên lời. Họ chỉ có thể lắp bắp, không trả lời lại được. Bởi vì, đứng trước mặt họ là một người rất vĩ đại, người có thể được ví như nhân vật chính của thời đại này. Một người đã trở thành chủ để của vô vàn những huyền thoại.

Trái ngược với hắn, tôi chỉ là một cái bóng, không có cho mình lấy dù chỉ là một vai diễn nhỏ.

“Ah…” tôi lẩm bẩm. - Mình thật sự ganh tỵ với hắn ta.

Sẽ tuyệt làm sao nếu mình có thể sống cuộc sống giống như hắn? Được nói bất cứ thứ gì mình nghĩ trước hàng loạt máy quay đang chiếu vào mình... Tôi bật điện thoại lên và mở mục thảo luận trên một cộng động mạng của các Thợ săn. Tôi muốn biết mọi người nghĩ gì về buổi phỏng vấn này.

- Này, gã Hỏa Đế lại chơi ngu kìa.

- Gã thật sự nên được gọi là Dịch Bệnh...

Quả như dự đoán, buổi phỏng vấn đã trở thành một đề tài nóng bỏng để đem ra bàn tán. Tôi vuốt màn hình điện thoại, tiếp tục đọc các bình luận về nó.

- Hắn ta không thể ngậm mồm vào à, cả thế giới đang nhìn vào hắn đấy?

ㄴ Có gì đâu mà ngạc nhiên, thằng khốn ấy lúc nào chả cư xử như vậy...

ㄴ Là do lỗi của tên phóng viên đần độn đó! Ổng biết thừa mình đang phỏng vấn dạng người nào mà.

ㄴ Phải rồi... Họ làm thế để câu view đó ...

ㄴ Lol, có vẻ dịch bệnh đã xâm nhập khu bình luận rồi. Đọc mà phát ốm.

ㄴ Tôi muốn trở thành người giống như Hỏa Đế.

Cộng đồng mạng chia ra thành hai phe: những người bảo vệ Hỏa Đế và những người chế giễu hắn ta.

“Thân gửi Hỏa Đế, tôi muốn anh hãy cư xử đúng với kỹ năng của anh. Hãy nhớ anh chính là người đại diện của tất cả Thợ săn ở Hàn Quốc. Là một người Hàn Quốc, tôi thấy xấu hổ khi những buổi phỏng vấn như thế này được phát sóng đi khắp thế giới..."

ㄴ Nói chung là, mấy cái đó đâu phải cùng lúc. Đầu tiên, cần phải học nói cho rõ ràng đã, sau đó mới nghĩ tới cả thế giới. Thêm nữa, ở trong Tòa Tháp, những thứ như quốc tịch đâu quan trọng.

ㄴ Vậy ra anh đang dung túng trước hành vi của đồng hương đúng không? Hỏa Đế là nỗi nhục quốc gia.

ㄴ Đó chỉ là một cách nói thôi mà. Đừng có gây gổ chỉ vì chuyện này chứ.

ㄴ Tôi chẳng quy chụp gì hết, ông mới là người quy chụp ấy. Túm lại, tôi thoát nhóm đây.

ㄴ Tôi muốn trở thành người giống như Hỏa Đế.

Một mớ hỗn độn. Nhưng mà, không phải chỉ mỗi trang này là như vậy. Bất cứ khi nào cuộc hội thoại về các thợ săn được đề cập, chúng đều kết thúc như nhau.

- Hỏa Đế có bạn gái. Có vẻ như - đó chính là Thánh Nữ!

ㄴ Thánh Nữ? Thật sao?

ㄴ Một người bạn Thợ săn của tôi đã thấy hai người họ đi với nhau!

ㄴ Thánh Nữ là bạn tôi, và cô ấy nói rằng đây chỉ là nói dối.

ㄴ Tôi muốn trở thành người giống như Hỏa Đế.

Cùng với Hỏa Đế, Thánh Nữ cũng là một trong số những Thợ săn nổi tiếng nhất. Trong một bình luận nào đó, một người hảo tâm đã gửi lên một tập tin có tên "Bức ảnh tuyệt nhất của Thánh Nữ". Cô ấy trở nên nổi tiếng nhờ nhan sắc trời phú tương đồng với tính cách của cô.

Và hắn ta và cô ấy đang hẹn hò?

Tôi đặt điện thoại xuống và vò đầu trong suy nghĩ.

Dù sao thì...

- Tôi muốn trở thành người giống như Hỏa Đế.

Những tin nhắn như vậy đều là do tôi viết.

Tôi đã để lại những bình luận tương tự như vậy ở khắp các diễn đàn và cộng đồng. Và tôi để lại nó ở tất cả những bài viết mà tôi đọc. Tại sao tôi lại làm vậy ư?

Bởi vì…

- Tôi ganh tỵ với hắn! Rất nhiều! Tôi cũng muốn trở nên thành công nữa!

Tôi chỉ có thể cảm thấy ganh tỵ và hét to với nó, vì tôi sống một mình trong căn hộ chung cư một buống này...

Bất cứ ai bước vào phòng tôi hẳn sẽ rất kinh ngạc. Khắp nơi đều là sách báo và tạp chí đã được cắt ra, kể về hành trình của Thợ săn số một thế giới, Hỏa Đế. Mỗi ngày, sự ảnh hưởng của hắn ta đều bao vây tôi khắp mọi phía.

"Hỏa Đế một mình chinh phục tầng 39!"

“Hỏa Đế đang tự mình chinh phục tầng 38! Một kỳ tích huyền thoại khác!"

“Yu Soo Ha đã trở thành Thợ săn số một thế giới! Người Hàn Quốc đầu tiên đạt được thành tựu này!"

.

.

.

“Sự biến mất của Thành Kiếm và ghế trông cho ngôi vị số 1. Ai sẽ giành được ngôi vị này? Các chuyên gia khắp thế giới tin rằng Yu Soo Ha chính là ứng viên cho ngôi vị này."

“Tầng 10 bất khả xâm phạm đã bị chinh phục! Vị anh hùng bí ẩn này là ai?"

“Đã 22 ngày kể từ sự biến mất của Thánh Kiếm. Liệu Hiệp hội Thợ săn có thể sống sót vượt qua khủng hoảng này?"

Những bài báo cũ từ 10 năm trước với những đường viền tróc vàng là minh chứng cho quãng thời gian tôi dõi theo từng chiến công của hắn ta. Tất nhiên, những bài báo mới nhất cũng đã được đính lên tường, vuông vắn và nguyên vẹn. Đó chính là lịch sử, là câu chuyện về Hỏa Đế. Không, đó là câu chuyện về Yu Soo Ha trước cả khi hắn ta nhận được danh hiệu đó. Và tất cả những sự vĩ đại đó đang bao vây tôi, trong căn phòng nhỏ này.

- A-a-ah!

Tôi nắm chặt đầu, nhìn vào những thành tựu này của hắn.

"Tôi muốn trở thành người giống như Hỏa Đế!"

Tôi muốn trở nên thành đạt và khiến những người khác phải ganh tỵ với mình. Khi đã đạt được thành tựu, tôi sẽ trở thành ví dụ cho những kẻ đã từng đánh giá thấp và chế giễu tôi. Tôi sẽ nhìn vào họ, rồi nói: "Từ hôm nay, hãy sống đứng đắn hơn." Tôi sẽ rộng lượng và tha thứ cho họ. Và rồi tôi sẽ được tung hô như một người từ bi và cởi mở.

Một vị anh hùng từ bị.

Đúng vậy. Tôi đã ganh tỵ với người hùng trên TV.

- Hỏa Đế.

- Này! Ta đã bảo ngươi không được gọi ta như thế. Ta biết cánh nhà báo toàn một lũ khốn thối nát, nhưng ta không ngờ tai ngươi cũng thối luôn đấy.

- Tôi-tôi xin lỗi. Trước khi rời đi, anh hãy nói một lời với các khán giả!

- A? Ta phải nói gì?

“Có rất nhiều Thợ săn đang dõi theo anh và cố gắng hết mình để vươn tới đỉnh cao. Một sự thức tỉnh ngay khi bước chân vào Tòa tháp năm 21 tuổi! Đánh bại Boss tầng chỉ trong chưa tới một tháng! Vị anh hùng đích thực bước ra từ huyền thoại, đó chính là Hỏa Đế Yu Soo Ha! Xin anh hãy chia sẻ với người hâm mộ bí quyết để thành công! Chỉ một lời khuyên thôi cũng được!

Hỏa Đế nhếch miệng cười.

- Nếu lời khuyên của ta giúp họ thành công, vậy thì kiểu gì họ chả thành công. Sao ta phải làm chứ?

- Anh làm ơn! Chỉ một vài lời thôi!

“Oh, đám nhà báo các người đúng thật là... Thôi được, vài lời thì vài lời.

Hỏa Vường vò đầu một chút. Mái tóc dài của hắn, bóng bẩy và được cột đuôi ngựa, lắc lư nhẹ.

- Chỉ có những kẻ được định mệnh cho thành công thì mới thành công.

Hỏa Vường lườm thẳng vào ống kính.

“Nhưng nếu bọn mày dám cản đường tao, tao sẽ giết hết lũ chúng mày.

- Sao cơ?

- Thế thôi. Ta chẳng còn gì muốn nói nữa.

Và buổi phỏng vấn kết thúc. Hỏa Đế cứ thế bỏ đi, để lại các nhà báo.

- Hỏa Đế! Hỏa Đế! Anh có ý gì? Các nhà báo liên hồi gọi với hắn ta.

Tuy nhiên, hắn ta hoàn toàn mặc kệ họ.

Tôi nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Hỏa Đế, dần dần biến mất vào khoảng xa.

Một cơn giận bùng cháy.

Tôi thấy giận dữ.

Hắn mặc kệ đám nhà báo, nhưng tôi cảm thấy như mình mới là người bị hắn ta mặc kệ. Tôi cảm thấy bị xúc phạm tới tận tâm can.

“Giá mà mình có một kỹ năng gì đó hữu ích.” Tôi lẩm bẩm thành tiếng.

Dù sao thì, rất tự nhiên khi con người ta mong cầu những điều tốt hơn.

Thực tế, tôi chỉ là một thợ săn hạ cấp - cấp F. Tôi sẽ không thể có được một buổi phỏng vấn sẽ gây tranh cãi khắp nơi trên internet. Không ai hứng thú với đời tư của tôi. Tôi cũng sẽ không thể đạt được thành công nào với kỹ năng của mình và trở nên giàu có. Tôi cách xa thứ được gọi là một cuộc đời thành đạt. Chính xác hơn, tôi cách xa vài năm ánh sáng tới thứ gọi là cuộc đời thành đạt ấy.

Nhưng giờ tôi chẳng còn bận tâm tới thứ ấy nữa. Tôi không còn muốn bận tâm tới việc cuộc sống của tôi tẻ nhạt tới mức nào. Tôi muốn cố gắng để đạt được điều tốt nhất.

“Mình muốn trở nên thành đạt.” Tôi nói với bức tường trước mặt. - Mình cũng muốn có được kỹ năng cấp S. Mình không cần tiền. Mình chỉ muốn mình thành đạt. Thật tuyệt nếu kỹ năng của Hỏa Đế trở thành của mình!

Nếu có ai nhìn thấy tôi bây giờ, hẳn họ sẽ nghĩ tội bị điên. Điên khùng. Kỳ quái. Phiền phức. Bởi dù sao, tôi cũng là tự nói chuyện một mình, lặp đi lặp lại ham muốn của mình. Nhưng tôi không quan tâm. Tôi sẵn sàng lặp lại chuyện này cả đời. Đây là phòng tôi, không gian riêng tư của tôi. Tôi thích hét gì cũng được.

- Mình muốn thành công!

Và tôi sẽ tiếp tục là lên như vậy bởi vì đây chính là cách mà tôi giải tỏa căng thẳng cho mình. Như này quả thật kỳ lạ, nhưng ai quan tâm chứ? Ít nhất tôi không làm phiền ai về việc này.

Cũng không ai lắng nghe tôi hết mà.

- A?

Có vẻ tôi đã lầm.

Một ánh sáng vàng kim lóe lên trước mắt tôi, như thể có ai đó đã lắng nghe tôi.

- Đây-đây là...

Cảnh tượng mà tôi đã trông thấy qua rất nhiều thước phim. Cảnh tượng mà tôi đã nhìn thấy cả trăm... không, cả ngàn lần. Cảnh tượng đã lấp đầy sự ganh tỵ của tôi mỗi sáng vì nó không xảy đến với tôi.

Ánh sáng chỉ xuất hiện khi Thợ săn đánh thức kỹ năng của họ!

Và đây thậm chí còn là ánh sáng vàng kim!

Nó đã xuất hiện trước mắt tôi. Thứ ánh sáng mà tôi luôn trông đợi, thứ mà tôi ham muốn rất nhiều, thứ mà tôi luôn mơ về. Nó là của tôi! Và nó thậm chí còn là màu vàng kim! Là vàng kim!

Kỹ năng cấp thất nhất là cấp S! Ánh sáng vàng kim này chứng tỏ đây chính là nó!

Tim tôi đập thình thịch, đến tai tôi cũng nghe rõ âm thanh tim đập, tựa như nó sắp sửa nhảy ra ngoài vậy.

Anh sáng vàng kim tụ tập lại về một điểm và biến thành một tấm bảng.

[Một sự đố kỵ khó coi sẽ không thể tìm thấy được ở bất cứ đâu]

[Tòa tháp, kinh ngạc trước sự đố kỵ khó coi của bạn, quyết định ban cho bạn kỹ năng]

Khoan đã... Câu từ mô tả sự thức tỉnh kỹ năng này khác hoàn toàn những gì tôi từng được nghe từ những người khác.

Thông thường bạn sẽ nghe một thứ gì đó tuyệt vời như "Tòa tháp cảm phục trước quyết tâm của bạn" hay "Tòa tháp ban thưởng cho bạn dựa trên thành tựu mà bạn đạt được" chứ.

Nhưng tôi được ban cho kỹ năng bởi vì tôi có một sự đố kỵ khó coi? Cứ như thể tôi là một gã ăn xin được vứt cho một đồng xu vậy.

"Mà quên đi. Dù sao thì,  chuyện đó đâu quan trọng khi tôi nhận được một kỹ năng cấp S?"

Sự lo ngại bùng lên trong tim tôi, nhưng tôi gạt hết chúng đi. Tôi đã phải chờ biết bao lâu cho thời khắc này? Đừng để bị cản trở bởi những suy nghĩ tiêu cực.

[Tạo thẻ kỹ năng]

Ánh sáng vàng kim chiếu rạng rỡ, và một tấm thẻ vàng xuất hiện trước mặt tôi.

Với bàn tay đang run rẩy, tôi nắm lấy nó.

Tôi chớp mắt.

Trong một thoáng, tôi đã nghĩ rằng mình đã đọc nhầm những dòng mô tả đó.

Vậy nên tôi đã đọc lại dòng cuối đó một cách thật cẩn thận.

Tuy nhiên, bạn sẽ chết!

Nó quả thật viết như vậy. Dòng chữ được tô đậm bằng màu đỏ và kết thúc với một dấu chấm than. Hệ thống có vẻ như đang trêu đùa tôi. Với mười năm mong cầu và ham muốn của tôi.

Nếu tôi sử dụng kỹ năng cấp S này, tôi sẽ chết.

Tôi nhìn tấm thẻ một cách vô hồn.

Gió thổi qua cửa sổ và làm lay động những bài báo đang đính đầy trên tường. Tiếng sột soạt của giấy như đang chà xát vào tai tôi.

Và rồi tôi thét lớn, để cho mọi cảm xúc được tuân trào:

- Ngu ngốc! Cái *beep* gì?! Cái kỹ năng như này thì sao mà dùng được?!

Vào ngày hôm đó, tôi nhận được kỹ năng cấp S của mình.

Một kỹ năng khốn nạn nhất trên đời.

Tiểu thuyết Hàn Quốc SSS-Class Suicide Hunter chương 1

Nhận xét